Cuối tháng 7, một tin đồn ngắn ngủi từ Semafor làm rung chuyển thị trường: Intel đang đàm phán với SK Hynix để biến nhà máy Ohio thành xưởng đúc logic tiên tiến, phục vụ nhu cầu HBM và chip AI. Chỉ vài giờ sau, cả hai bên đồng loạt lên tiếng phủ nhận. Nhưng với những ai đã theo dõi ngành bán dẫn lâu năm, sự phủ nhận đó tự nó đã là một tín hiệu mạnh mẽ hơn bất kỳ xác nhận nào.
Bối cảnh câu chuyện: Intel Foundry Services (IFS) đang trong giai đoạn đầu tư tốn kém nhất lịch sử. Nhà máy Ohio (Ohio One) với khoản đầu tư ban đầu 20 tỷ USD, tổng thể lên tới hàng trăm tỷ, được kỳ vọng sẽ sản xuất chip trên tiến trình Intel 18A (tương đương 1.8nm) từ năm 2026. SK Hynix, nhà sản xuất HBM số một thế giới, cần một đối tác logic đáng tin cậy để sản xuất base die cho các stack HBM3E và HBM4, thứ mà họ hiện phải phụ thuộc vào TSMC. Tin đồn này ra đời trong bối cảnh TSMC đang quá tải và chính sách CHIPS Act của Mỹ khuyến khích các công ty châu Á hợp tác với xưởng đúc nội địa.
Con số kể một câu chuyện khác. IFS hiện tại hầu như chỉ phục vụ nội bộ Intel, với doanh thu bên ngoài gần như bằng không. Trong khi đó, thị trường đúc chip tiên tiến (dưới 7nm) bị TSMC chiếm hơn 90% thị phần, Samsung chỉ có khoảng 10%. Để Ohio One có thể vận hành có lãi, Intel cần ít nhất 2-3 khách hàng lớn bên ngoài. SK Hynix, với nhu cầu base die hàng triệu đơn vị mỗi quý, là một mục tiêu lý tưởng. Việc SK Hynix phủ nhận ngay lập tức cho thấy họ chưa tin tưởng vào năng lực sản xuất của Intel – điều này phản ánh một thực tế khắc nghiệt: công nghệ 18A dù có roadmap hứa hẹn, nhưng lịch sử trễ hẹn 10nm và 7nm của Intel khiến khách hàng tiềm năng dè dặt. Khi bạn chuẩn hóa wash trading của các tín hiệu truyền thông, sự phủ nhận này chính là một phiếu tín nhiệm thấp dành cho IFS.
Câu chuyện thống trị chu kỳ này là cuộc đua giành công suất AI. TSMC đang đầu tư mạnh vào các nhà máy mới ở Arizona, Nhật Bản và Đức. Samsung cũng đang đẩy mạnh GAA 3nm. Intel, với lợi thế từ CHIPS Act, đang cố gắng tận dụng sự suy giảm của chu kỳ để xây dựng năng lực sản xuất. Tuy nhiên, technical debt ở đây là hàng chục tỷ USD chi phí đầu tư và thời gian. Ohio One sẽ phải gánh khoản khấu hao khổng lồ trong suốt 5-7 năm đầu, khiến lợi nhuận của IFS bị bào mòn nghiêm trọng. Nếu không có khách hàng lớn, mô hình kinh tế của nhà máy này sẽ là thảm họa.
Góc nhìn phản trực giác: Chính sự phủ nhận của SK Hynix lại củng cố luận điểm rằng Intel vẫn là lựa chọn duy nhất ngoài TSMC cho các khách hàng Mỹ và châu Âu muốn tránh rủi ro địa chính trị. Nếu không có Intel, SK Hynix sẽ phải phụ thuộc hoàn toàn vào TSMC cho base die – một điểm yếu chiến lược trong bối cảnh căng thẳng Mỹ-Trung leo thang. Do đó, dù hiện tại chưa có đàm phán, khả năng hợp tác trong tương lai vẫn rất cao, đặc biệt nếu Intel chứng minh được năng lực sản xuất 18A ổn định vào năm 2026. Ngoài ra, Intel có thể tận dụng lợi thế đóng gói tiên tiến (EMIB, Foveros) để cung cấp giải pháp tích hợp logic + bộ nhớ, một điểm khác biệt mà TSMC chưa có.
Kết luận mang tính tiến bộ: Thị trường đang đánh giá quá thấp khả năng Intel sẽ giành được một hợp đồng lớn từ một gã khổng lồ HBM trong vòng 18 tháng tới. Không phải vì công nghệ của Intel vượt trội, mà vì địa chính trị và nhu cầu đa dạng hóa chuỗi cung ứng sẽ buộc các công ty như SK Hynix phải tìm đến Intel như một phương án dự phòng bắt buộc. Câu hỏi còn lại: Liệu Intel có đủ kiên nhẫn và tiền để chờ đợi thời khắc đó không? Đây là ván bài sinh tử của Pat Gelsinger.

